Về Với Vô Cùng

IMG_6769

Ba quan tài, một lễ tiễn đưa … Sáng nay tôi đến tiễn đưa lần cuối thầy cô tôi và cháu nội, cả ba cùng tử nạn trên đường đi xuống Nam Cali để đến dự một đám tang khác. Hôm nay là một ngày mùa hè nóng hơn mọi ngày của mùa hè, một buổi sáng ngậm ngùi hơn những buổi sáng. Thật ra tôi chưa được làm học trò của cô vì cô không dạy lớp tôi, nhưng tôi đã có dịp thưa chuyện cùng cô khi mời cô tham dự ngày họp mặt kỷ niệm 30 năm rời xa trường vừa qua của GL79. Mới nói chuyện với cô chưa đầy một tháng cho nên tôi vô cùng sửng sốt trước hung tin … Vì sao cuộc đời lại có điều bất ngờ bi thương quá vậy?

GL Bac Cali

Gia Long Bắc Cali và các giáo sư

Khi đến nhà quàn, từ xa tôi đã thấy thấp thoáng các tà áo tím Gia Long. Sáng nay chị Loan gọi điện thoại nhắn tôi tham gia vào đoàn rước trong lễ di quan, vì vậy khi vừa đến nơi, tôi vội thay áo dài tím cho cùng đồng phục với các chị. Tôi nhận thấy có sự hiện diện của các cựu giáo sư Gia Long vùng Bắc Cali là cô Lê Khắc Ngọc Túy, cô Phương Thảo, cô Tuyết Mai, cô Bạch Hạc, có cả con gái cô Tiến. Các cô hôm nay đều mặc áo dài màu tím. Cùng với các cô và các chị Gia Long, chúng tôi đến ngồi ở hàng ghế cuối. Lần lượt các đoàn thể lên nói lời tiễn biệt cùng thầy cô: đại diện Hội Gia Long Bắc Cali (chị Anh Phương, chị Kim Kim và chị Như Hằng), đại diện Hội Gia Long Nam Cali (chị Thanh Mai), đại diện của Đại Học Vạn Hạnh và trường Quốc Gia Thương Mại. Hai chị Anh Phương và Kim Kim khóc nức nở khi nhắc lại những kỷ niệm cùng cô sinh hoạt với Hội Gia Long Bắc Cali, làm chúng tôi nơi hàng ghế cuối đều rơi lệ. Rồi đến lượt gia đình các con các cháu lên nói lời từ tạ cuối cùng. Con dâu của cô, sống sót trong tai nạn và trên người vẫn còn đeo dụng cụ để chống đỡ cổ và cột sống, cũng kịp đến tiễn đưa cha mẹ và con trai. Tôi cảm được nỗi đau của cô vì tôi cũng là một người mẹ, trong trái tim cô tôi biết niềm đau này sẽ không bao giờ nguôi, vết thương này sẽ không bao giờ lành…

Sau phần đọc kinh của các thầy, chúng tôi xếp hàng nối đuôi nhau đến nhìn thầy cô và cháu lần cuối. Dù biết rất buồn nhưng lúc này không ai cầm được giọt lệ xót thương. Nắp quan tài từ từ khép lại, thôi thì từ nay xin vĩnh biệt… Và lễ di quan bắt đầu… Quan tài thầy đi trước cùng các cựu học sinh Đại Học Vạn Hạnh, Thương Mại và Cao Thắng. Quan tài cô theo sau cùng nhóm cựu nữ sinh Gia Long. Bắt đầu là con rể (chồng chị Cindy) cầm bình hương, chị Mỹ Kim và tôi cầm nến đi hai bên, rồi con dâu cầm di ảnh cô đi theo. Kế tiếp là quan tài cô, với các cựu giáo sư Gia Long đi bên cạnh, tiễn đưa đồng nghiệp về nơi an nghỉ cuối cùng. Sau hết là quan tài nhỏ bé của cháu André, cùng gia đình họ hàng đi theo sau.

Chúng tôi đi bộ thành một đoàn dài từ nhà quàn qua lò thiêu. Tại đây mọi người dừng lại, từng quan tài được đưa vào lò. Lửa rất nóng, sẽ đốt cháy thân xác tan thành tro bụi, chấm dứt một cuộc nhân sinh. Con người đến với cõi đời, yêu thương, ganh ghét, thù hận, lãng quên rồi ra đi như vậy đấy… Tôi về nhà buồn hết cả một ngày, và nỗi buồn như vẫn còn đầy mỗi khi nghĩ về một chuyến ra đi …

-tường vi
8/29/09

Tin Buồn về cô Võ thị Dành

Nhận được tin buồn cô Võ thị Dành, cựu giáo sư môn Lý Hóa trường Gia Long, vừa bị tử nạn xe hơi khi cùng gia đình trên đường đi Las Vegas qua Bakersfield, hưởng dương 80 tuổi.

coDanh

Thầy là g.s. Phan Hữu Tạt, cựu giáo sư tại Viện Đại Học Vạn Hạnh và cựu giám đốc trường cao đẳng Quốc Gia Thương Mại, cùng cô và cháu nội Phan André đều tử nạn, con trai và con dâu bị thương nặng.

Chi tiết tang lễ cho thầy cô và cháu nội như sau:

Địa điểm:

Oak Hill Memorial Park
Phòng Chapel Of The Oaks
300 Curtner Ave.
San Jose, CA 95125
Tel. 408 297 2447

Chương Trình Tang Lễ:

THỨ SÁU 28 THÁNG 8 NĂM 2009
Từ  9 giờ đến 10 giờ 30 sáng:                        Lễ  nhập liệm và phát tang
Từ  10 giờ 30 sáng  đến 4 giờ 30 chiều:      Tụng niệm và thăm viếng
Từ 4 giờ 30 đến 6 giờ 30 chiều:                     Lễ cầu siêu
Từ 6 giờ 30 chiều đến 9 giờ tối:                     Thăm viếng

THỨ BẢY 29 THÁNG 8 NĂM 2009
Từ  9 giờ sáng đến 11 giờ 30 trưa:               Thăm viếng
Từ 11 giờ 30  đến 1 giờ trưa:                         Đọc điếu văn
Từ 1 giờ trưa đến 2 giờ 30 chiều:                 Lễ di quan và hỏa táng

Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Bắc California cùng với các chị đại diện Hội Gia Long Nam California sẽ tham dự tang lễ của Thầy Phan Hữu Tạt và Cô Võ thị Dành theo chương trình dưới đây. Xin mời gia đình Gia Long cùng đến viếng chung cho tang lễ của Thầy Cô thêm phần long trọng. Xin các Gia Long mặc áo dài tím hoặc trắng khi tham dự tang lễ.

Thứ Sáu 28 tháng 8:

Lễ cầu siêu từ 4 giờ 30 đến 6 giờ 30 và thăm viếng lúc 7:00 giờ tối.

Thứ bảy 29 tháng 8:

Thăm viếng lúc 11:00 giờ sáng và tham dự lễ di quan và hỏa táng sau đó.

Vì một lúc phải lo 3 tang lễ, nên thân nhân của GS đón nhận tất cả mọi hình thức phúng điếu bao gồm cả hiện kim.

Chi phiếu xin đề tên trưởng nữ của cô là Phuong Vu.

Liên lạc:

Ms. Phuong Vu
5813 Recife Way
San Jose, CA 95120

Nhóm Gia Long 72-79 vô cùng thương tiếc trước sự ra đi đột ngột của cô và xin được chia buồn cùng tang quyến. Nguyện cầu linh hồn thầy cô và cháu sớm được siêu thăng.

Vũ Ánh Hằng (6/6, 10C4)

anh-hang2

Ánh Hằng hiện đang sống ở Chapel Hill, North Carolina cùng với ông xã (anh Chương) và hai con (Thomas-Minh 13 and Christina-Quynh Anh 8).

Hằng sang Mỹ năm 1991, sống ở San Jose, CA. Năm 1994, Hằng lập gia dinh và dọn sang Raleigh, NC. Đến năm 2001 thì Hằng lại chuyển đến Chapel Hill, NC cho tới ngày nay.

Hằng tốt nghiệp North Carolina State University (NCSU) năm 1997 ngành Hóa Sinh (Biochemistry). Bây giờ Hằng là chemist, đang làm việc cho Eisai, Inc. là một pharmaceutical company ở Research Triangle Park, NC.

Tường Vi (TV): Sau khi tốt nghiệp Trung học, Hằng học ở đại học Bách Khoa khoa gì và có học chung với các bạn Gia Long nào không ? Hằng thấy Gia Long mình khi vào đại học có thua kém gì các trường bạn không ?

Ánh Hằng (AH): Sau khi tốt nghiệp Trung học năm 1979, Hằng vào học ở Đại học Bách Khoa (ĐHBK)và tốt nghiệp năm 1983, khoa Hóa Hữu Cơ, chuyên ngành Polymer. Sau đó Hằng đi làm cho đến năm 1991 thì sang Mỹ định cư theo diện HO.

Ở ĐH BK, hai năm đầu tiên AH79-3, Hằng học chung với Nguyễn Ngọc Oanh (6/6-12C3). Hai năm cuối AH79HC, thì Hằng học chung với Trần thị Ngọc Hiêp (6/6-12C1), Lê thi Hữu Hiền (6/6-12C5), Nguyễn thị Hồng Dung (không rõ lớp ở GL) và đặc biệt lớp chuyên khoa AH79HC-Cao Phân Tử là với Lê thi Ngọc Bich (6/9-9/6-12C3).

Ở khoa Hóa, Hằng cũng thấy có các bạn GL khác như Đống thị Anh Đào, Nguyễn thị Lệ Thanh, Đặng thị Kiều Trinh, v.v… Còn khoa Cơ khí thi có Lã thị Mai Lan Khánh, Phạm thị Thúy. Khoa Xây dựng có Nguyễn Ngọc Quỳnh, Lê thị Thanh Hà. Khoa Điện có Tô thị Bích Ngọc. Khoa Thủy Lợi có Lan Hương, v.v…. (xin lỗi, Hằng không nhớ ra được hết tên của các bạn trong lúc này).

DHBachKhoa-1985

Bách Khoa (1985) – Ánh Hằng, Ngọc Hiệp, Ngọc Bích

Ở ĐHBK, Hằng cũng có hoc chung với nhũng bạn gái khác từ các trường Trưng Vương, Sương Nguyệt Ánh, Lê bảo Tịnh, Lê văn Duyệt v.v… Nhưng có thể nói là đội ngũ nữ sinh GL chúng ta có mặt khắp mọi phân khoa, cả về số lượng (facts) và chất lượng (theo ý kiến Hằng thôi, hê…. hê ….khiêm tốn lại một chút, bồ tèo ơi!).

So sánh với các bạn nam giới, chúng ta có lẽ cũng ngang ngửa nhưng phải biết khiêm (và) nhường trước các bạn học sinh Pétrus K‎ý. Trong khoa Hóa 79 cũng có những bạn từ Chu văn An, Võ trương Toản, v.v… cũng rất là xuất sắc.

TV: Theo Hằng thì chúng ta đã đem được những gì học được từ mái trường Gia Long để áp dụng vào cuộc sống ?

 AH: Hằng rất hãnh diện là đã đươc theo hoc trường GL. Ngày xưa mẹ của Hằng học trường Trưng Vương, và mẹ cũng muốn Hằng vào Trưng Vương học. Nhưng lúc đó trường Trưng Vương ở xa nhà Hằng quá, trong khi GL chỉ cách nhà có mươi phút đạp xe. Vậy là mẹ đành phải để cho Hằng thi vào GL thôi. Và mẹ Hằng đã không phải hối hận mà còn vui mừng về quyết định này.

Những kiến thức mà mái trường GL đã hun đúc rèn luyện cho chung ta có thể chia ra lam 3 thể loại: thể dục, đức dục và trí dục. Sự kết hơp giáo dục vững chắc này đã cho chúng nền căn bản để phát triển thành môt người phụ nữ tháo vát, đảm đang, có tinh thần đồng đội, tương thân tương ái, có tư tưởng bình đẳng ganh đua với nam giới, có chí cầu tiến, ham học hỏi, không cam phận mà vẫn tự vui vẻ, lạc quan với hoàn cảnh của mình.

Nhân tiên đây Hằng xin được có vài ‎ ý kiến về học vấn trong trường nữ sinh. Ai cũng có thể đến bất cứ một trường học nào để đươc dạy về Toán L‎ý Hóa Văn Sử Địa v.v…Cái khác nhau là môi trường học tập, nó tạo nên tính cách của người hoc sinh. Chúng ta cùng lớn lên và hoc tập trong một môi trường toàn là bạn gái. Đối với Hằng đây là một điểm tốt, nó làm cho chúng ta cảm thấy an toàn, yên tâm học tập, không bị phân trí bởi các bạn khác phái. Chúng ta ganh đua nhau học tập trong tinh thần thân ái, cầu tiến, chứ chúng ta không ganh tỵ, ghen ghét, tranh giành hơn thua với nhau. Còn một lợi điểm nữa là chúng ta tin các bạn gái của chúng ta. Niềm tin giữa đàn bà con gái với nhau không phải là dễ tìm kiếm trong cuộc sống. Hằng tin các bạn gái của Hằng và yêu các bạn vô cùng.

Picture 027

(2009) – Ánh Hằng và các bạn lớp 6/6

TV: Nơi Hằng ở có lẽ ít có người Việt Nam sinh sống. Có sinh hoạt Gia Long nào nổi bật tại đó không, hay Hằng đã làm gì để giữ mối dây liên lạc với Gia Long ?

AH: Tiểu bang NC có ít người Việt sinh sống. Đa số tập trung ở các thành phố lớn như Raleigh, Charlotte. Chỗ Hằng ở là một thành phố nhỏ của trường đại hoc UNC Chapel Hill. Hằng thấy cũng có sinh viên Việt Nam trong campus. Nhưng ai nấy đều bân bịu với cuộc sống tất bật của mình nên cũng không có sinh hoạt đoàn thể gì hết. Theo như Hằng biết thì chỉ có một mình Hằng là GiaLonger ở đây mà thôi, ít nhất là GL 72-79.

Lúc còn ở San Jose 1991-1994, Hằng chỉ liên lạc được với Ngọc Bích. Từ khi dọn sang East Coast nam 1994, mỗi lần có dịp đi lên Washington DC thăm họ hàng và mua sắm thức ăn VN, nhìn khu Eden tấp nập người Việt, Hằng cứ ước ao …cầu nguyện (tội…. lắm các bạn ơi) được liên lac, gặp lại ban cũ. Dịp may đó đã đến khi năm 1999 Hằng nhận đươc lá thư của Vũ thi Hiếu Hạnh từ VN cho Hằng email address của Ngọc Quỳnh đang sống ở San Jose. Hằng email cho Quỳnh, rồi Quỳnh ghi tên của Hằng vào GL Bắc CA group. Vậy là Hằng đã liên lạc lại được với bạn bè GL của mình. Cám ơn Internet… một trăm ngàn lần… Không. Một triệu lần mới đúng. Nhờ có Internet, hôm nay dù ở xứ Chapel Hill không thấy bóng người Viêt, Hằng vẫn liên lạc được với bạn bè cũ mà vẫn mới, ở khắp mọi nơi trên thế giới này.

Có một chuyên dễ thương mà Hằng muốn chia xẻ với các bạn. Đó là năm 2000 khi Hằng email đến GL Bắc CA group xin mua báo Xuân thì phải (?). Tâm Đan thấy Hằng tả oán ở xứ khỉ ho cò gáy, nghe thảm thương quá, mới email hỏi thăm. Hóa ra là Hằng với Tâm Đan hoc cùng khóa 72-79, cùng có chung với nhau biết bao bạn bè quen biết, lại còn quen biết với cousin của Hằng ở Virgina nữa chứ.

Năm 2005, Hằng đi dự Đại Hôi GL ở Houston. Thật là một sự kiện vô cùng đáng nhớ với những cảm giác náo nức, xôn xao khó tả. Đây là lần đầu tiên Hằng tham dự một hội đoàn VN, để gặp gỡ bạn bè GL xưa. Từ lúc sang Mỹ, hối hả bận rộn với chuyên đi học lại, lập gia đình, rồi có con trong lúc đi hoc, ra trường, đi làm, v.v… Hằng không có thì giờ cho bạn bè. Mà cũng không có bạn bè để mà dành thì giờ cho nữa. Cho nên khi Tâm Đan cùng Đạm Trang, Kim Hồng đón Hằng ở phi trường để đi dự ngày Tiền Đai Hội, Hằng cứ cảm thấy lâng lâng như trong mơ. Nhưng phải đợi đến hôm Đại Hội, khi đứng trong phòng Grand Ball Room của Mariott Hotel, chào cờ, thấy cả một đoàn các ban Gia Long đủ mọi cấp lớp, từ khắp mọi nơi, rồi nhìn lại các thầy cô bao lâu nay không gặp mặt, Hằng đã bât khóc (make-up, phấn son toét tòe loe hết). Cuối cùng thì ta cũng đến được nơi này. Đây mới là quá khứ, là nguồn cội, là danh tánh của ta !

Thật là sung sướng khi mình tìm lại được đội ngũ của mình và được gia nhập vào hàng ngũ đó. Bạn cứ thử sống đơn độc, lẻ loi đi rồi biết. Không có bạn bè, không có quá khứ, không ai biết bạn là ai, từ nơi nào đến, đã làm những gì, kho^ng có ai chia xẻ tâm sự những chuyện vui buồn ….Thật là buồn lắm ! Cám ơn các bạn Gia Long đã, đang và sẽ làm bạn với Hằng. Xin hãy cùng nhau giữ chặt sợi dây thân ái mãi mãi …

TV: Vừa vượt qua được một căn bệnh hiểm nghèo, Hằng có thấy mình thay đổi gì trong cách suy nghĩ và trong cách sống mà Hằng muốn chia xẻ với các bạn ? 

AH: Năm ngoái 2008, bác sĩ  chẩn đoán Hằng bị ung thư ngực, giai đoạn I. Thật là một sự kiện vô cùng ngạc nhiên mà cuộc đời dành cho Hằng. 

Sinh sống ở một nơi ít có người Châu Á, thấy cách ăn uống và hoạt đông của đa số người Mỹ chung quanh không lấy gì là lành mạnh lắm, Hằng nhất định là sẽ không bị ảnh hưởng giống họ, mà cương quyết là sẽ duy trì cách sống Á Đông của chúng ta. Chẳng hạn như ăn nhiều rau quả, trái cây, ăn ít thịt, uống nhiều nước lọc, ít ăn đồ chiên, bơ mỡ, năng đi bộ, vận động chân tay, v.v… Rồi lại làm việc về ngành healthcare, Hằng cứ hay bị méo mó nghề nghiê.p, nhìn vào đâu cũng phân tích: transfat, antioxidant, carbohydrate, omega 3 fatty acid, fiber, minerals, vitamine, etc., nên Hằng rất kỹ lưỡng trong việc ăn uống, sinh hoạt hàng ngày.

Có thể nói lúc đó Hằng là một phụ nữ có sức khỏe gần như hoàn hảo (tụi phụ nữ Mỹ đồng nghiệp cứ hỏi là phụ nữ Á Đông tụi bay có bí quyết gì không vậy?). Đã vậy, lúc mới sanh các con, Hằng đã cho con Thomas-Minh bú sữa mẹ đến 6 tháng, đến phiên Tina-QuỳnhAnh thì Hằng phải cho cô nhỏ này bú tí mẹ đến một năm rưỡi. Cho nên nếu có ai nói về ung thư ngực lúc đó thì Hằng chỉ cười thầm…. không bao giờ là  tôi cả, chỉ có phụ nữ Mỹ mới bị thôi.

Đến khi nghe Ngọc Bích báo tin là Bích bị ung thư ngực năm 2005, Hằng vẫn còn hoài nghi lắm. Làm sao có thể xảy ra được nhỉ ? Mà Bích lại không hay kể lể tâm sự gì mấy về bệnh tình của mình, lúc nào cũng Bích OK, Bích khỏe, v.v… nên Hằng cũng thuộc loại chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ….

Khi Hằng bị gọi đi gọi lại để làm biopsy, MRI, Hằng vẫn còn tự tin lắm (nói là tư kiêu thì đúng hơn). Không thể nào Hằng có thể mắc cái bệnh này cả, bác sĩ chỉ cẩn thận quá đáng thôi đó mà….Nhưng một phần nào đó trong thâm tâm Hằng cũng hơi lo lo, Hằng làm trong phòng lab nên Hằng tin vào sự chính xác của các xét nghiệm. Nếu họ  nghi ngờ điều gì, thì chắc là  phải có cái gì  đáng nghi. Cái hôm buổi chiều bà surgeon oncologist báo tin Hằng bị ung thư, Hằng kể liền cho con nhỏ đồng nghiệp ngồi ở cubicle bên cạnh, chứ Hằng chưa gọi báo tin cho anh Chương biết vội. Con nhỏ này ô m lấy Hằng và khóc hu hu…. Rõ là vớ vẩn, vô duyên! Hằng vừa thấy tức cười, vừa bực mình. Mình không khóc thì thôi chứ mắc chi mà nó phải sụt sịt. Đâu đã có ai chết đâu mà làm gì dữ vậy! Hằng nghĩ lúc đó nếu Hằng giữ cái tin này, im lặng cho chính mình, thì chắc có lẽ Hằng bị khủng hoảng tinh thần quá. Nhờ có con nhỏ mít ướt đó, Hằng thấy được chính mình như một bệnh nhân và muốn làm cái gì đó phản kháng ngược lại, không muốn cam chịu với số phận.

Vậy là Hằng học được thêm một bài học (mới mà cũ) nữa ở đời. Không nên tự tin, ăn chắc vào bất cứ cái gì hết cho dù xác xuất, tỷ  lệ rất thấp. Mình đã làm đủ cách, đúng theo sách vở để sống một cuộc sống lành mạnh, vậy mà bênh tật vẫn tìm đến.

Để lúc khác hãy tìm hiểu l‎ý do tại sao, bây giờ phải làm sao đây? Không phải “sống” trên đời này…. Cũng sướng chứ nhỉ! Không phải đi làm. Không phải đối phó với xếp, đồng nghiệp. Không phải lo toan, tính toán về tiễn bạc, công ăn việc làm. Không phải suy nghĩ vê việc cư xử với người này, kẻ nọ sao cho phải phép, v.v…Sẽ không phải lo nuôi con, không phải nấu ăn, không phải giục giã chúng nó làm homework, không phải đưa đón chúng nó đi học, đi bơi, đi chơi, sẽ không phải tiết kiê.m tiền bạc để dành cho tụi nó vào học đại học…. À …à….Cái này là không được rồi …cô hai ơi. Như thế là vô trách nhiê.m, là ích kỷ, chỉ muốn hưởng phần sướng về mình để lại phần khó nhọc cho người khác.

Mà mình cũng thuộc loại ham vui, ham sống lắm mà. Chưa được đi du lịch Châu Âu, chưa về thăm lại VN, còn giấc mơ học chụp hình, du l ịch vòng quanh thế  giới như  một nhiếp ảnh gia, còn dự định học piano, thiền, kiếm lớp đi học lại Akido, còn phải trồng hoa ở trước nhà, trồng cây ăn trái ở sau vườn….. cò nhiều thứ ham muốn trên cõi đời này quá. Trốn đi đâu được mà trốn.Thôi tỉnh mộng đi cô hai ơi. Phải đối diện với thực tế thôi. Có bệnh thì phải lo chữa bệnh. Mà khi chữa bệnh thì phải hy vọng, làm hết đủ cách để khỏi bệnh. Phải lo việc chữa trị ngay đi thôi. Mà phải làm cho nó lẹ lên, làm cho xong để rồi còn lo làm chuyện khác nữa, chứ những chuyện không hay ho này mà càng để lâu thì thật là ngán lắm.

Hằng nhớ hôm đó là Chủ Nhật 3-30-08, Hằng gọi phone cho Bích, trước là để báo tin “vui” (là Bích đã thêm đồng minh rồi, sau là để hỏi thăm Bích đã chữa trị ra sao, có gì thì truyền lại kinh nghiệm cho Hằng với. Bích bảo là Bích vừa ở bệnh viện về, mệt quá, mà bác sĩ vẫn chưa tìm ra bênh. Nói chuyện với Bích, Hằng mới ngạc nhiên biết rằng trường hợp ung thư ngực của Bích thuộc loại nặng, mà Bích không hề than vãn gì hết. Lúc mấy năm về trước khi được biết Bích bị ung thư, Hằng thuộc loại “điếc không sợ súng”, Bích không kể lể gì nhiều mà Hằng cũng không hiểu biết gì mấy về ung thư ngực nên không biết hỏi han, không biết hoảng sợ . Bây giờ hết bị điếc  rồi, nên bắt đầu biết sợ đây.Và Hằng lại càng thương Bích hơn: Bích can đảm quá, chịu đưng nhiều  thứ mà chẳng than thở lấy một lời. Gặp cỡ như Hằng thì ba làng bẩy xóm đã biết hết từ cái đời tám hoánh nào rồi. Thôi thì ráng chịu đưng đi cô hai ơi, đừng có mà than vãn nhiều quá.

Rồi Hằng lại nhớ hôm thứ sáu 4-18-09 Hằng phải vào bệnh viện môt lần nữa để làm cái sentinel lymph nodes biopsy. Hằng không biết rằng ở CA, hôm đó Bích cũng vào bệnh viện một lần…. cuối trong đời.

Cuộc phẫu thuật của Hằng lần này thật là căng thẳng. Bà bác sĩ (B.S.) lấy ra một chùm có tám hạch bạch huyết (lymph nodes) để xem ung thư có lan đến đó chưa. Nếu có, cuộc giải phẩu sẽ tiếp tục để cắt hết tất cả hạch bạch huyết (tổng cộng khoảng 35 cái). Hằng may mắn là kết quả âm tính. Hai ngày cuối tuần sau đó Hằng quả thật là…. kiệt quệ: không nhấc nổi cánh tay bên làm phẫu thuật, chóng mặt, đau đớn, mệt mỏi, không có sức để ra khỏi giường nữa. Hằng không biết rằng ở West coast, lúc đó người ta tìm ra là ung thư đã lan vào cột sống của Bích.

Ngày thứ hai sau đó, Hằng phải xin nghỉ thêm ở nhà, chưa đi làm lại được. Lúc đó ở San Jose, bà oncologist của Bích cho biết là ung thư đã vào gan. Bà bảo anh Ninh đón Orion và Michelia ở trường học cho vào nhà thương gặp mẹ lần cuối. Bích ngạc nhiên khi thấy hai con vào thăm mình, nhưng sau đó đã hiểu ra sự việc. 

Thứ ba 4-22-08 Hằng ráng dậy đi làm. Nằm ở nhà hoài chắc khùng điên lên quá. Vào trong sở mà Hằng vẫn còn cảm thấy chóng mặt, vẫn còn đau, chỉ cử đông đươc có một cánh tay. Lúc đó Hằng mới thông cảm với những người đồng cảnh ngộ. Không biết hồi trước Bích làm sao chịu được đựng nhỉ ! Rồi Bích lại còn mastectomy, hóa trị (chemo), xạ trị (radiation). Hằng chỉ mới xong lumpectomy, không phải làm chemo, chỉ còn phải làm xạ trị nữa thôi mà đã thấy mệt quá rồi. Thôi thì Bích đã trải qua được thì mình cũng phải ráng cho qua đươc lúc khó chịu này. Hãy nhìn vào Bích mà cố gắng lên. Hằng nghĩ đến Bích thật nhiều ngày hôm đó mà không biết rằng hôm đó cũng là ngày cô bạn của mình đã từ giã cõi đời.

Anh Ninh trước cú shock thảm khốc này không kịp báo tin cho bạn bè. Mà anh ấy cũng chẳng còn hồn vía để mà nhớ ai để mà báo tin. Mãi đến 2 tuần sau, anh Ninh mới tìm ra được số phone của Hồng Nhung (cô bạn học chung Bách Khoa với Hằng và Bích) để báo tin. Cô bạn này cũng hay đáo để, không kiếm ra được số phone của Hằng, nên chỉ email vào sở báo tin cho Hằng thôi.

Hằng vẫn còn nhớ ngày Sun 5-04-08, Hằng đã có ‎ý định gọi phone cho Bích, nhưng bụng bảo dạ , thôi đợi đến ngày mai, Mon 5-05-08 là ngày đầu tiên đi làm radiation sẽ gọi cho Bích, chứ bây giờ đâu đã có gì để mà kể lể, nói chuyện đâu .

Thứ hai vào sở, đọc mail của Hồng Nhung forward mail của anh Ninh, mà Hằng cảm thấy ù tai, chóng mặt, hoa cả mắt, nhưng không khóc (được). Phải đợi đến giờ lunch, Hằng mới gọi cho anh Ninh ở CA. Nghe chính anh Ninh nói, Hằng mới thấm hiểu được đôi chút. Buổi trưa đi làm radiation mà Hằng khóc ròng. Hối hận. Hối hận muôn ngàn lần. Đau đớn. Thật là đau đớn không nguôi. Một cảm giác mang tội mà mình chưa rõ là tội lỗi gì cứ đè nặng trong thâm tâm Hằng. Cô bạn của mình chết mà mình không biết gì hết. Bích đã nói là Bích bị bệnh mà mình vẫn không để ‎ ý, hỏi thăm gì hết. Mình thật là một đứa vô tâm ích kỷ, lúc nào cũng chỉ nghĩ về mình trước thôi. Rồi cái tính chần chừ, lần lữa của mình đã hại mình biết bao lần mà vẫn chưa chừa.

Bích ơi, Hằng chưa kịp nói chuyện với Bích mà Bích đã vội đi sớm quá. Bích ra đi mà Hằng cũng chẳng được gặp mặt Bích lần cuối. Rồi hôm nay Hằng về San Jose, sẽ không có Bích đi ăn bún bò Huế, sẽ không có Bích đi ăn quà vặt, đi window shopping với Hằng. Rồi ai sẽ là người giữ lại mấy cái áo đầm đẹp, áo dài đẹp của bé Ngọc Lan của Bích để dành lại cho bé Quỳnh Anh của Hằng. Rồi còn lời hứa nếu Hằng dọn về CA, Bích sẽ ráng tìm việc trong sở của Bích cho Hằng. Rồi còn cái plan đi du lịch East Coast của gia đình Bích, ghé lại nhà Hằng chơi, đi thăm Duke Garden, lên núi Ashville coi Biltmore Estate.….

Cuộc đời sao quá nhiều nỗi bất trắc, oái oăm làm cho những ước mơ vẫn hoài nằm trong mơ ước. Hằng không sợ mình chết, Hằng chỉ không muốn chết.Vậy thì phải sống. Mà phải sống ra làm sao đây, phải sống như thế nào đây?

Càng tìm hiểu về căn bệnh quái ác này, Hằng càng thấy vai trò quan trọng của việc phát hiện chẩn đoán sớm, kịp thời (early detection). Đợi đến khi trễ quá (stage II, stage III) thì xác xuất chữa hết bênh thấp đi, và nguy cơ ung thư tái phát lại cao, thêm phần nguy hiểm cho nguy hiểm cho tính mạng. Nói chuyện, trao đổi với vài phụ nữ Á Đông trong sở, Hằng rất ngạc nhiên là họ (làm về  khoa học, làm xếp, etc…) coi thường mammogram và có suy nghĩ giống như Hằng thuở trước “Chỉ có phụ nữ Mỹ mới bị ung thư ngực, chứ mình thì còn lâu!”

Hằng có nên giữ im lặng việc điều trị ung thư riêng cho chính Hằng không? Giữ thể diện? Không nên gợi sự quan tâm, chú ‎ ý, lo lắng quá đáng của mọi người? Phải tập chịu đựng đau khổ, chớ có nên than vãn nhiều quá?

Với việc ung thư đã cướp đi mạng sống của cô bạn thân của Hằng, liệu Hằng có nên lẳng lặng khóc thương Bích rồi tội nghiệp cho mình đã không may vướng phải căn bệnh quái ác này ? Rồi nếu biết được có ai đồng cảnh ngộ với Hằng thì mình sẽ cảm thấy an ủi được phần nào vì đã có người thông cảm? Hằng có nên không ? Chắc là không ! Các bạn thấy rồi đó. Hằng đã khóc (bù lu bù loa) trên Gia Long groups. Đến nay, ba làng bẩy xóm đều biết hết cả rồi. Với hy vọng nhỏ nhoi của Hằng là đã, và sẽ có những bạn gái của chúng ta dành nhiều thì giờ hơn để chăm lo cho sức khỏe của chính mình, đừng ỷ y vào bất cứ cái gì hết. Và nhất định chúng ta sẽ không bao giờ cam chịu đầu hàng trước nghịch cảnh. Phải làm cái gì đó để thay đổi hoàn cảnh, nếu nó không có lợi cho mình thì biết đâu nó sẽ giúp ích cho người khác.

Đến nay Hằng đang trong giai đoạn remission được một năm. Vâng, Hằng đôi khi cũng lo sợ  khi nghĩ về tương lai. Hằng không thể tiên đoán được bệnh ung thư của Hằng có trở lại không, nhưng Hằng vẫn hy vọng rằng Hằng sẽ còn tiếp tục sống vì ung thư  được phát hiện sớm thì khả năng tái phát cũng thấp. Hằng vẫn phải đi làm mammogram mỗi sáu tháng, làm MRI mỗi năm, phải uống thuốc để ngừa ung thư tái phát trong 5 năm (cho đến năm 2013). À, Hằng còn phải đi tập thể dục nữa chứ. Thích hay không thích thì  tập thể dục đều đặn là  một trong những cách tốt nhất để  phòng ngừa và  ngăn chặn ung thư ngực tái phát. Rồi Hằng còn nhớ lần nói chuyện  cuối cùng với Bích, lúc đó Bích dặn “Hằng phải ráng kiếm thi` giờ để  tập thể dục đấy nhé “.

Phải ráng dành thì giờ để tập thể dục, các bạn ơi. Không phải là vì con nhỏ bạn mắc bệnh ung thư này nói cái gì là phải nghe theo lời nó hết cả. Mà là vì sức khỏe và sắc đẹp (cái này mới quan trọng) của chúng ta. Ở cái tuổi của tụi mình, estrogen gây ra lắm thứ rắc rối lắm. Thể dục làm giảm lượng estrogen đang luân chuyển để nuôi dưỡng các khối ung bướu nhạy cảm với hormones. Bạn nào hơi tròn trĩnh thì ráng kiêng ăn một chút để giảm cân, bởi vì khi bạn nặng cân, bạn có hàm lượng insulin cao hơn làm tế  bào ung thư  dễ  phát triển. Các bạn ráng ăn nhiều rau quả, trái cây bởi vì thức ăn có nhiều mỡ  làm tăng hormones có thể khiến tế  bào ung thư dễ  phát triển. Các bạn ráng chăm sóc đến sức khỏe của mình. Mình có mạnh khỏe thì mới trông nom săn sóc được cho người khác chứ phải không?

Hằng bây giờ phải giảm bớt thì giờ xem TV, internet để tập thể dục. Khi Hằng chạy bộ ngoài đường hay tập thể dục trong gym, Hằng ráng nhất định không nghe iPod, tập chú tâm vào việc mình đang làm, không nên trốn thực tại, sống cho giây phút ấy. Hằng dành thì giờ với chồng con nhiều hơn, cởi mở hòa đồng hơn với hàng xóm, láng giềng, đồng nghiê.p trong sở. Hằng làm được đôi điều tử tế, giúp ích được …. cho vài người. Hằng đọc sách nhiều hơn ngày xưa (thì giờ vào thư viện là do bớt thì giờ đi shopping). Hằng chưa ngồi thiền được, đang cố gắng. Hằng cười nhiều hơn ngày xưa, cười vào chính mình là chủ yếu.

Ai cùng cầu chúc mong ước cho mình và cho người khác được mọi điều may mắn. Hằng xin nói thêm cho cá nhân Hằng, sự không may mắn lắm khi cùng không phải là quá tệ lắm đâu. Bởi vì đôi khi mình có thể  học đượcnhiều điều l‎ý thú…. khi không gặp may. Nếu như trong cuộc sống có điều gì không đúng ý mình muốn xảy  ra, Hằng nghĩ, mình ráng tìm cách suy nghĩ khác, lạc quan hơn mà tiếp nhận nó. Nếu có những lúc buồn rầu, chán nản, hãy tâm sự với bạn bè (đừng giữ trong bụng…bụng bự), nỗi buồn sẽ giảm đi. Nếu gặp lúc không biết xoay xở ra sao, cũng nên vấn kế bạn hữu. Hằng nghiệm thấy cứ giữ im lặng cho riêng mình nhiều khi cũng quẫn trí nản lòng lắm.

Các bạn ơi, đừng cười Hằng nhé: không lẽ Hằng lại đi cám ơn căn bênh quái ác này? Nó làm thay đổi quan niệm sống của Hằng theo chiều hướng tốt hơn. Nó khiến Hằng nhìn cuộc đời theo một góc cạnh khác. Hằng mới nghiệm thấy rằng “Cuộc đời là  một cuộc hành trình, không phải là cái đích để  đến, lại càng không phải là cuộc tranh đua”.  Nếu đời là một cuộc hành trình, tại sao không thưởng thức cảnh đẹp quanh ta trong khi đi du ngoạn nhỉ? Trên đường chúng ta đi, sẽ có lúc chúng ta gặp phải những chỗ gập ghềnh, khúc khuỷu (khó khăn, hoạn nạn), lên đèo xuống dốc (lên voi xuống chó), trơn trượt, ổ gà ổ chuột, lắm lúc phải đi lòng vòng rồi lại quay về chỗ cũ. Nhưng xin đừng vì vậy mà bạn quên ngắm cảnh đẹp hai bên đường.

DSC_0128

Người tặng đóa hoa hồng …

Hằng nghiệm thấy trong hoàn cảnh nào cũng đều có cái cho mình học hỏi cả, các bạn có đồng như vậy không? Trước đây Hằng chỉ nghĩ đơn giản cuộc sống ở xứ này, ừ thì đi làm, lo cho gia đình, nuôi dạy con cái cho chúng nó học hành giỏi giang, nên người, có dịp thì gặp gỡ bạn bè, v.v…Bây giờ Hằng cũng nghĩ như vậy thôi, nhưng có thêm vài thứ nữa. Chẳng hạn như quan tâm để ‎ý hơn đến mọi người chung quanh, ráng làm việc thiện nguyện nhiều hơn, bớt lo lắng, làm hết cho các con mà tập cho chúng nó tự làm lấy, bớt ôm đồm quá nhiều việc, chọn một vài thứ thôi, mà phải cố gắng làm cho tới nơi tới chốn. Hằng đang ráng làm thay đổi con người của mình từ một người chỉ  ngồi im quan sát (the observer) sang một người có ảnh hưởng đến người khác (the influencer). Ráng thực hiện điều mà mình thích (trong hoàn cảnh cho phép) các bạn ơi, đời sống ngắn ngủi lắm. Ráng giữ cho lòng vui, bởi vì khi bạn sầu khổ, đau buồn, hệ  thống miễn nhiễm sẽ không làm việc tốt và các tế bào có thể phát triển bất bình thường, không kiểm soát được, mà tế bào ung thư chẳng qua là những tế bào bất bình thường thôi. Hãy chơi, kết bạn với người lạc quan, tránh xa người yếm thế, tiêu cực.

Hằng nhớ lại cái câu cũ rích ngày xưa “Hãy quẳng gánh lo đi mà vui sống” rất là đúng. Hằng đang cố gắng tập sống như vậy đấy. Không lo lắng vớ vẩn, nhưng phải có kế hoạch với cuôc đời, biết mình muốn gì, làm được những gì rồi vui vẻ hài lòng vơi cái mình có trong tầm tay. À, đạo Phật có câu “sống an nhiên tự tại” thì phải. Nói thì  dễ , nhưng làm mới  khó. Nhưng có như vậy thì mới gọi là cố gắng chứ, các bạn nhỉ .

Cố gắng. Ừ, chúng ta phải cố gắng, luôn cố gắng hoài, cố gắng mãi thôi…. 

Võ thị Kim Dung (6/5, 10C5)

kimdung

Nhạc phẩm Phố Xa của Lê Quốc Thắng qua giọng hát Kim Dung

Cựu trưởng lớp 6/5, thích ca hát văn nghệ, hiện Kim Dung đang định cư tại Toronto, Canada. Đây là lời Kim Dung tự giới thiệu về mình:

Kim Dung (KD): Kim Dung là Gia Long 6/5, 10C5, từng làm trưởng lớp những năm trước 75 (được các bạn chọn vì Kim Dung thi vào Gia Long đậu hạng 15). Sau đó thì trở về làm dân sự vì không đủ sức phấn đấu lên Đoàn viên.

Kim Dung đến Toronto, Canada vào tháng 5, 1985 khi “mùa xuân hoa lá xôn xao nở như đón chào!” . Một trong những biểu tượng của thành phố này là tháp CN Tower. Nơi đây hoa cỏ đổi thay bốn mùa rất thích hợp với những ai có tâm hồn văn chương thơ thẩn!

Tường Vi (TV): Định cư tại Canada, Dung vẫn sinh hoạt đều đặn với Hội cựu nữ sinh Gia Long Toronto. Số lượng cựu nữ sinh GL tại Canada có đông không, và Dung có liên lạc được với các bạn Gia Long 79 tại Canada không ?

 KD: Nhóm Gia Long Toronto được thành lập từ năm 1989. Mái gia đình nào cũng có lúc “cơm không lành, canh không ngọt”, nhưng sau 21 năm sinh hoạt với nhau, các chi em đã “chị ngã em xô, í quên, em nâng” làm cho tình Gia Long ngày càng thắm thiết .

Nhóm Cựu Nữ Sinh Gia Long Toronto đến nay đã có khoảng gần 100 người, nhưng thật sự sinh họat chỉ có khoảng 40 người thôi . Ngoài những buổi gặp gỡ vui chơi, làm văn nghệ, báo chí hàng năm, nhóm cũng đóng góp vào những việc từ thiện tại Toronto và quê nhà .

Nhưng các bạn ơi, trong nhóm không có ai học khóa 72-79 hết! Có vài bạn Dung liên lạc được nhưng lại ở xa tít mù khơi! Có gặp bạn Vũ Minh Tâm ngoài phố Tàu Toronto một lần rồi mất liên lạc mãi đến bây giờ!

KD_MT

Kim Dung và Minh Tâm năm 2009 tại Canada

TV: Trước 1975, Dung cũng đã từng sinh hoạt trong ban văn nghệ của Gia Long, Dung thường hay đóng vai gì ? Dung có thể kể lại hồi xưa đi tập văn nghệ như thế nào, phải nghỉ học để đi tập văn nghệ hay sao ? Làm sao được tuyển vào đội văn nghệ của trường ?

KD: Năm 1974, chúng mình lên lớp 8. Hôm đó trong giờ học Anh văn, bỗng có cô Kim Oanh vào lớp . Cô bảo cả lớp đứng lên! Lớp có hơn 60 em ngơ ngác không biết chuyện gì (ôi, ta tội tình chi đây ?), nhưng cô nói sao thì làm vậy! Kim Dung lúc đó ngồi bàn gần chót vì học trò được xếp ngồi theo “thước tấc”. Cô Kim Oanh đưa cặp mắt nhìn từng đứa một rồi chỉ vào Kim Dung mà rằng “Em đó, đi theo cô! Em vào ban văn nghệ nhà trường”! Lúc đó Kim Dung lòng ngổn ngang trăm mối, không biết nên buồn hay vui ? Chỉ thấy một quyền lợi trước mắt là có thể ….bỏ giờ học để đi ….múa hát lăng nhăng – thay vì có khi “cần” phải xin vô bệnh thất nằm rên ư hử (với những bệnh trạng thật khó mà …chuẩn đoán!).

Còn Kim Dung đóng vai gì hả Vi ? Ha…ha..oanh liệt lắm nghe! Được làm ….lính của hai Bà Trưng! Dung còn nhỏ xíu mà, đâu có được đóng vai … con voi! Bà Trưng Trắc năm đó là chị Tố Nguyên (dân Trưng Vương). Bà Trưng Nhị là chị Phương Thư (là chị của Phương Thảo mình đó, cô em gái Kiều Miên cũng là một cây văn nghệ của GL Toronto). Cũng năm đó màn trình diễn này được chiếu trên đài truyền hình.

Giờ tập văn nghệ thường được diễn ra trùng với giờ học (nếu không thì ….ai vô ban văn nghệ làm chi hả Vi ?) Dung nhớ lúc đó mình khổ sở lắm vì không có khiếu về múa Vi à! Tay chân cứng đơ hà ! Nhìn Thủy Điệu và Huỳnh Loan múa kiếm ẻo lả mà phát ham luôn!

Kim Dung cũng không biết làm sao để vô ban văn nghệ của trường. Chắc hôm nào có dịp Tường Vi làm luôn một màn phỏng các cô Kim Oanh, Như Mai đi Vi.  Hồi đó nếu có tổ chức “GiaLong Idol” thì vui quá ha!

TV: Ngoài sinh hoạt với Gia Long, Dung có sinh hoạt trong cộng đồng Việt Nam tại Canada không, và các sinh hoạt đó là gì ?

KD: Thành phố Dung ở cũng có khá nhiều người Việt Nam. Theo ước tính thì có khoảng 100 ngàn người Việt và người Việt gốc Hoa sống ở Toronto & các vùng phụ cận.

Khi mới qua đây  Dung có sinh hoạt với ban nhạc Sao Đêm (trưởng ban lúc đó là anh Nghiêm Phú Phúc).  Ngoài những lúc “đi show” với ban nhạc, Dung cũng thường hát cho những buổi văn nghệ gây quỹ cho thuyền nhân, nạn nhân bão lụt hay cho Hội Người Việt Toronto.

Năm 1986, Dung cùng các bạn thành lập ban Moon Flower, có dịp gặp nhiều ca sĩ nổi tiếng đến từ khắp nơi nên cũng vui. Sau này ban Moon Flower kết hợp với ban Spring, đổi tên là Liberty (chơi cho Paris by Night). 

Năm 1991, Kim Dung lên xe bông (loại bông mình không có trồng ở quê nhà), vài năm sau, nở nhụy khai hai cái hoa một lượt (một trai, một gái). Giã từ sân khấu. Yêu cuộc đời làm vợ, làm mẹ. Bây giờ Dung chỉ thích sống đời bình lặng, và chỉ thích sinh hoạt với nhóm Gia Long mà thôi . “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ , người khôn người đến chốn lao xao”…..

Dương Bích Thủy (6/4)

bichthuy

Tường Vi (TV): Xin Bích Thủy giới thiệu về mình.

Bích Thủy (BT): Năm 72, Thủy rất mừng thi đậu để vô học lớp 6/4 GL. Lúc ấy Thủy nhớ mình vô cùng hồi hộp khi bố cuả mình đi xem kết quả sau khi vừa thi cử xong rất là khó khăn và vô cùng gay go. Nhưng khi bố về nhà, ông cụ cuời rất là tuơi và nói con thi đậu rồi, bố thuởng cho đi ăn chè Hiển Khánh và đi xem xi nê. Đó là nỗi vui mừng không thể tả trong cuộc đời thơ ấu của mình. Học lên tới lớp 8, thì Thủy và gia đình đã phải ngậm ngùi rời xa quê hương. Chuyến đi định mệnh đã đưa gia đình định cư ỏ San Diego, rồi San Jose ngày hôm nay. Hiện nay Thủy đang làm programmer trong nhóm IT của một hãng điện tử ở Santa Clara, California. Gia đình có ông xã, một con trai và ba cô con gái .

TV: Lớp 6/4 ở hải ngoại khá đông, các bạn có họp mặt thường xuyên không và làm sao các bạn có thể liên lạc tìm ra nhau hay như vậy? Ai là mối dây liên lạc đầu tiên ?

BT: Ra đi từ năm 75, không có lúc nào là Thủy không nhớ đến thầy cô và các bạn cùng lớp. Khi ở trong trại tình cờ Thủy gặp được Ngọc Trân, Mỹ Hương. Sau đó Phương Thảo nhất định phải kiếm ra Thủy vì biết mình đã ra đi từ tháng 4 năm ấy. Có lẽ sợi dây liên lạc của 6/4 là Ngọc Trân vì sau đó tụi này gặp lại Phương Loan, Minh Châu, Mai Trang và Cẩm Nhung.  Đầu năm 2004, Ngọc Trân và Phương Loan  tìm đuợc Phương Chi, Mỹ Nga, Kim Vinh, Phương Liên, Bích Liên,  Huỳnh thị Đào và Thu Thủy. Mùa hè năm 2004, GL 6/4  đã cố gắng tụ về hội họp được 11 bạn, và đặc biệt có sự hiện diện của Phương Chi từ  Úc. Thủy còn nhớ rõ  buổi họp mặt đã diễn ra thật là vui vẻ, khi chia tay tụi này lại ôm nhau trong lòng vô cùng vương vấn chỉ mong có được ngày gặp lại. Mới đây tụi này liên lạc được Ngọc Châu, Thủy Trinh, Ngọc Nga. Và trong mấy tuần đầu năm 2009, liên lạc hoặc biết tin tức được thêm nhiều bạn khác như Thu Hồng, Anh Thư, Ngọc Thúy, Tú Linh, Đỗ thị Thu, Khánh Thu, Thanh Thúy, Kim Hoa, Thu Cúc, Hồng Hoa. Tụi này nghe phong phanh có các bạn như Anh Kim, Phương Mai, Phùng thị Xuân Mai và Tạ Nguyệt Hằng có lẽ đang định cư ở Mỹ nhưng không biết rõ các bạn hiện ở đâu. Thủy hy vọng  có bạn nào trong GL72-79, hay các bạn ở VN, hoặc Kim Trâm sẽ giúp tụi này  tìm ra tin tức của 6/4 còn lại đang cư ngụ rải rác khắp năm châu. Lớp 6/4 được đoàn tụ như ngày hôm nay cũng là nhờ có trang web của GL đã giúp cho tụi mình gặp lại nhau. Thật là may mắn, có lẽ 6/4 là đệ duy nhất có được rất nhiều các bạn ở hải ngoại. Và biết đâu rằng cuộc họp mặt sắp tới này vô tình có bạn nào khác đi được nữa thì thật là diễm phúc.

TV: Thủy là một thành viên trong ban tổ chức họp mặt 30 năm của Gia Long 72-79 tại Bắc Cali. Cảm tưởng của Thủy như thế nào về buổi họp mặt này? Việc tổ chức có vất vả hay không ?

BT: Thủy và Phương Loan rất được hân hạnh đại diện cho các bạn 6/4 để phụ voi các bạn GL 72-79  trong vụ tổ chức họp mặt này. Thật ra các bạn khác trong ban tổ chức cũng như các bạn khác lo về kỷ yếu còn có nhiều trách nhiệm to tát vô cùng.

Nhưng mình biết muốn được thành công minh phải cùng sức giúp nhau một tay . Thủy chỉ muốn chia xẻ cùng các bạn và cảm thấy rất là hăng say hứng thú vì họp mặt 30 năm này sẽ để lại cho chúng ta một kỷ niệm vô cùng đáng giá.

TV: Hội Ái Hữu cựu nữ sinh Gia Long Bắc Cali rất mạnh và đoàn kết, ngay cả trong việc đem con cháu thế hệ Gia Long thứ hai cùng tham gia sinh hoạt với các bà mẹ Gia Long. Thủy có thường sinh hoạt với hội và đem các con cùng đến sinh hoạt  không ? Nếu không thì theo Thủy, cái khó của bọn mình là gì ?

BT: Phải công nhận hội Gia Long Bắc Cali thật là hùng hậu và đoàn kết.  Vì là số đông, và có nhiều chị rất là nhiệt tình và hy sinh cho hội nên gặt hái được nhiều kết quả.  Trước năm 2000,  thỉnh thoảng Thủy cũng đi tham dự họp hành và cũng mang cháu nhỏ đi. Nhưng sự khó khăn cho bọn mình chắc có lẽ là ở rải rác nhiều nơi và có lẽ cũng có nhiều bạn còn phải lo cho các cháu ăn học và đi học thêm trong ngày cuối tuần. Vì vậy khó có thể tổ chức chu đáo được như các chị trong Hội Gia Long Bắc Cali.

Tuy nhiên đây là bước đi đầu của tụi mình, biết đâu buổi họp mặt sắp tới này sẽ tạo ra nhiều cơ hội cho chúng ta gặp gỡ nhau hơn và làm đuọc nhiều việc mình mong muốn phải không các bạn ?

Phạm thị Thúy (6/3, 10C5)

Thuy

Thúy là người thiết kế logo cho ngày họp mặt Gia Long 79 năm 2009. Hiện Thúy đang cư ngụ tại Houston, Texas.

Tường Vi (TV): Ý tưởng nào đã khiến Thúy thiết kế ra logo này ?

Thúy
: Vì chủ đề là “Ngày ấy, hôm nay” đã gây cảm hứng cho Thúy vẽ hình một cô bé GL đang thả những cánh mai vàng và mơ mộng cũng như đang tận hưởng hạnh phúc của cuộc sống “ngày ấy”.

TV: Thúy rất là hoạt động trong sinh hoạt Gia Long Houston, vừa trong ban chấp hành HAHGL, vừa trong ban đàn tranh, vậy sinh hoạt trong một ngày của Thúy như thế nào mà vừa tròn việc công vừa toàn vẹn với gia đình?

Thúy
: Thúy ở trong Ban Điều Hành (BĐH) GL Houston nhiệm kỳ 2006-2008 và cũng bắt đầu học đàn tranh với Ngọc Hương năm 2006. Thúy đã học được rất nhiều điều thú vị, quen được nhiều bạn mới, và hiểu thêm nhiều bạn cũ. Nói tóm lại là thấy đời sống của mình phong phú hơn nhiều. Năm nay thì Thúy không làm trong BĐH nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn giúp các chị trong việc GL. Mỗi ngày trong tuần, Thúy đi làm từ 8:30am – 6pm, sau đó thì nấu ăn cho chồng con, và lo giấy tờ sổ sách, học hành cho con, tập đàn, đến 10pm, coi TV và đi ngủ khoảng 12 giờ. Riêng cuối tuần thì Thúy giao hẹn với ông xã là phải để Thúy đi ra khỏi nhà (mua sắm, ăn uống, parties, etc.) vì đã bị “giam” ở nhà trong tuần (quên nói là Thúy làm việc ở nhà 100% vì sở của Thúy ở Dallas).

TV: Ngày nay hội ái hữu các trường trung học thường vắng bóng các khuôn mặt của những khóa cuối cùng trước 1975 như khóa 72-79 tụi mình. Nhưng GL 79 tại Houston lại sinh hoạt rất mạnh trong HAHGL Houston. Thúy có thể vắn tắt vài hàng về sinh hoạt của các bạn Gia Long 79 ở Houston không?

Thúy
: GL 72-29 ở Houston có 6 hay 7 mạng chứ mấy. Ba mạng ở Clear Lake (gần Galveston), 3 mạng ở Southwest. Người ít, nhưng các bạn lại rất có tài, như Ngọc Hương giỏi đàn hát văn nghệ, Thanh Hà giỏi giao tế và sổ sách, Kim Hồng giỏi về tổ chức và kế hoạch, Ly Băng cũng giỏi giao tế và tổ chức cũng như giàu lòng nhân ái (president of Messenger of Love organization). Thành ra lúc nào cũng “bị” các chị ở đây lôi kéo làm việc. Thúy, Hương, Hà gặp nhau thường xuyên vì học đàn mỗi hai tuần, trình diễn gây quỹ cho những hội thiện nguyện và cho nhóm GL, cũng như đi mua sắm ăn uống.

DSC_0143

(2009) –  Thúy và đàn tranh

TV: Theo ý Thúy, làm cách nào để có thể kêu gọi các GL niên khóa 7x tham gia nhiều vào sinh hoạt cộng đồng để làm vinh danh hội ái hữu của trường mình hơn ?

Thúy
: Thúy thấy việc tham gia sinh hoạt cộng đồng là tùy theo khả năng và sự ý thức của cá nhân, tài chánh cũng như thời giờ. Cho nên việc kêu gọi cũng vô cùng tế nhị. Riêng Thúy thì rất chọn lọc trong việc sinh hoạt, nhưng khi Thúy đã nhận thì cố gắng làm hết mình. Hy vọng cách làm việc của Thúy cũng là một sự kêu gọi gián tiếp để những người khác đi theo. Các chị GL ở Houston thì lúc nào cũng hăng hái làm việc xã hội nên tất cả nhóm cũng được thơm lây.

Lê thị Phương Thảo (6/2,10D2)

phuongthao

Nhạc phẩm “Rồi Mai Tôi Đưa Em” của Truờng Sa qua tiếng hát Phương Thảo

http://tuongvi.vnweblogs.com/gallery/9823/RoiMaiToiDuaem-PT.mp3″

Thảo đang là giám đốc của công ty mình thành lập (công Ty Khuê Văn), Công ty của Thảo làm đại diện độc quyền tại Việt Nam của ba công ty – The Wittemann của Mỹ, Draeger của Đức và Linwah của Singapore – chuyên về các máy móc dùng cho ngành thực phẩm và nước giải khát.

Tường Vi (TV): Ngoài GL 72-79, Thảo có sinh hoạt với các nhóm Gia Long khác không, và Thảo thấy sinh hoạt Gia Long ở Việt Nam thế nào ?

Phương Thảo (PT): Nếu gọi là nhóm bạn thì Thảo hay sinh hoạt với các bạn cùng học Gia Long cùng niên khóa 72- 79 trước đây mà thôi, và cũng chỉ từ bốn năm nay. Đến từng tuổi này mà được gặp lại các bạn học hồi nhỏ và cùng chơi với nhau Thảo thấy thật đáng quí, tình cảm này không thể so sánh được với những người bạn sau này gặp nhau trong môi trường làm việc hoặc ngoài xã hội. Cho dù trước đây hoc lớp nào, bây giờ gặp lại cũng rất dễ thân thiết với nhau vì chúng ta đều có cùng một kỷ niệm của một thời áo trắng Gia Long.

Ngoài ra thỉnh thoảng Thảo cũng tham gia với nhóm Mai Vàng của các chị GL ra trường khoảng trước và sau năm 1968 một chút, các chị hay tổ chức đi làm từ thiện như khám bịnh và phát thuốc phát quà cho những người nghèo ở các tỉnh phía nam. Nhóm này do chị Mai Hoàng làm trưởng nhóm, các chị hoạt động từ thiên rất đều đặn, ngoài ra những dịp như lễ Hiến Chương Các Thầy Cô Giáo hoặc Tất Niên, Tân Niên hàng năm các chị đều tổ chức và mời các thầy Cô cùng tham dự.

GL 72-79 ở Việt Nam không sinh hoạt chung với nhau mà chỉ riêng lẻ từng nhóm của từng lớp, càng về sau này Thảo nhân thấy cac bạn có vẻ “nối vòng tay lớn ” nhiều hơn nhờ các bạn từ nước ngoài về .

TV:  Thường thì nhóm Gia Long 79 bên Việt Nam gặp nhau bao nhiêu lần và vào những dịp nào ?

PT: Tụi này hay gặp nhau ăn cơm trưa rồi tán dóc cho đến giờ di làm buổi chiều, mỗi tuần một lần, thỉnh thoảng họp mặt ăn uống hoặc đi hát karaoke mỗi dịp sinh nhât các bạn trong nhóm hoặc các bạn GL từ nước ngoài về VN.

TV:  Thảo biết rất nhiều thứ như nấu ăn, làm hoa bằng đất, v.v. Thảo cho các bạn biết khi rảnh rỗi Thảo thích làm gì, và Thảo còn làm được những gì khác nữa ?

PT: Ngoài công việc kinh doanh của Công ty vì “cơm áo gạo tiền”, thì Thảo vẫn thích chui vào bếp, ông xã Thảo thường hay chọc Mr. Bếp là người yêu của Thảo đấy!

Thảo thường hay nói đùa “lòng tham thì không đáy” mà…”sức người thì có hạn”, không hiểu sao mà Thảo thích làm nhiều thứ quá, toàn những thứ rất “phụ nữ” như thêu thùa đan móc, làm hoa, nấu ăn, làm bánh, bây giờ thì thêm một chuyện nữa là thích gặp mặt bạn bè…cho nên các bạn hay thấy Thảo trong các buổi họp mặt đó…

TV:  Qua năm 2009, Thảo có ước mơ hay dự định gì không ?

PT: Bật mí với các bạn Thảo đang chuẩn bị để khai trương một quán ăn vế các món Huế và món VN trong mùa hè năm nay đó…

TV: Vi rất mong có dịp về VN để ghé thăm quán ăn Huế của Thảo.